-Gì chứ -Bảo Nam chán nản ngồi xuống, nói giọng giận dỗi - Từ sáng tới giờ tôi chưa ăn gì, đang định đi mua thì lại bị cậu lôi đến đây. Có chuyện gì thì giải quyết nhanh lên đi!
Vũ Hoàng định quay sang mắng cho nó một trận, nhưng có vẻ người cậu chờ đã đến rồi. Ngọc Anh dắt theo ba cô bạn nữa đang thong thả đến, nhìn thấy Vũ Hoàng thì khẽ nở một nụ cười thật tươi:
-Xin lỗi, hôm nay lớp tớ ra chơi hơi muộn. Cậu chờ có lâu không?
-Không sao, tôi cũng vừa mới đến - Vũ Hoàng lạnh nhạt đáp - Cậu có chuyện gì thì nói nhanh đi, tôi còn phải vào lớp!
-Ơ…
Ngọc Anh bị thái độ của Vũ Hoàng làm cho bối rối, khẽ đưa tay mân mê tà áo, nét mặt đỏ ửng lên trông rất đáng yêu. Cô lúng túng ngước mặt lên nhìn cậu, nói thật khẽ:
-Hôm qua tớ có gửi một lá thư cho cậu…
-Tôi đọc rồi!
Vũ Hoàng nhìn dáng vẻ ấp a ấp úng của Ngọc Anh thì đành lên tiếng cắt ngang, hi vọng có thể giải quyết mọi chuyện một cách nhanh gọn. Chỉ là Bảo Nam ngồi ngay bên cạnh nghe thấy thì khẽ quay sang thắc mắc:
-Sao cậu bảo chẳng đọc thư của con gái bao giờ?
Vũ Hoàng quay sang dứ nắm đấm trước mặt Bảo Nam, cốt ý bảo nó im miệng. Cậu nhìn Ngọc Anh, nói giọng lạnh tanh:
-Cậu bảo thích tôi, còn nói nếu chấp nhận thì hãy đến đây gặp mặt, không thì cứ viết thư từ chối. Nhưng tôi không thích cái kiểu úp mở ấy, nên muốn đến gặp cậu nói thẳng luôn!
-Vậy câu trả lời là... Ngọc Anh nghe tim mình đập mạnh, cảm thấy hơi lo lắng.
-Tôi không thích cậu, hi vọng cậu từ nay đừng làm mấy trò này nữa!
Ngọc Anh đứng im lặng nghe từng lời Vũ Hoàng nói, rõ ràng đang cảm thấy rất sốc. Đành rằng cô biết cậu không có nhiều tình cảm với mình, nhưng từ chối một cách thẳng thừng như vậy, không phải là hơi tàn nhẫn rồi sao? Cô cố nén giọt nước mắt đang chực trào ra, nhìn cậu đầy căm phẫn. Con người này, không phải chỉ lạnh lẽo bên ngoài, mà ngay trong tâm khảm cũng không có chút tình cảm nào sao? Nói những lời như vậy trước mặt một thằng con trai khác, rõ ràng không để lại cho côchút tự trọng nào. Cô thích cậu, là tội ác tày trời đến mức nào mà phải đối xử với cô như vậy?
Ngọc Anh vừa nghĩ vừa khẽ nắm chặt tay để ngăn dòng nước mắt, lúc này đã chảy dài trên má. Cônhìn thẳng vào mắt Vũ Hoàng, nói giọng ấm ức:
-Xin lỗi, là tôi đã sai khi làm phiền cậu!
Vừa nói, Ngọc Anh vừa quay lưng bỏ đi, để lại Vũ Hoàng đứng đó, trong lòng cảm thấy hơi dao động. Cũng không phải là lần đầu cậu từ chối một cô gái, chỉ là cảm giác làm tổn thương một người quả thực không dễ chịu gì. Nhưng biết saođược, cậu không muốn dây dưa nhiều đến chuyện tình cảm. Mặc kệ vậy, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua nhanh thôi...
-Cậu định cứ thế mà đi về à?
Bảo Nam nãy giờ chứng kiến mọi chuyện, cảm thấy rất bức bối. Tên nhóc này, sao lại có thể nhẫn tâm như vậy. Dù sao Ngọc Anh cũng là con gái, không thể để cho cô ấy có một chút tự trọng sao? Bảo Nam không quan tâm cái thế giới mà cậu ta đang thu mình lại có những gì, nhưng cảnh vừa chứng kiến đã khiến hình ảnh của Vũ Hoàng trong mắt nó bỗng trở nên quá đáng ghét.