Nói rồi Chí Kiệt chạy như điên ra khỏi lớp học
Kì Bình(vẻ mặt khá lo lắng): sao Chí Kiệt lại bảo có khi sẽ không còn cơ hội gặp Trịnh “tiểu thư” lần cuối?lẽ nào…
Thiên Dã: hi vọng chỉ là do Chí Kiệt quá lo lắng mà ăn nói linh tinh,nếu không thì… có lẽ lành ít dữ nhiều rồi
Vô Kị: cũng mong vậy, tội nghiệp Trúc Lam.
Kì Bình: thực sự là mình thấy lo lắm. hôm qua con bé được đưa vào viện trong tình trạng mất máu khá nhiều. lại có triệu chứng bị xuất huyết não nữa nên…
Chấn Thiên (vẻ mặt ngơ ngác): mấy người đang nói gì thế, tôi không hiểu
Thiên Dã (nhìn Chấn Thiên đầy e ngại): cậu không biết sao, Chấn Thiên. Trúc Lam bị tai nạn. đêm qua
Tất cả mọi người trong lớp đều vô cùng sửng sốt. riêng Carey thì không có biểu hiện gì mà vẫn còn chăm chú sơn móng tay
Chấn Thiên(nhảy dựng lên): đùa vớ vẩn. đừng có lấy tính mạng người khác ra đùa như thế chứ. Trịnh Trúc Lam đang yên đang lành, sao lại đi đâu để bị tai nạn chứ
Vô Kị(vẻ mặt lạnh lùng): đang yên đang lành hả? tôi lại không nghĩ vậy đâu, Giang Chấn Thiên. nếu cậu bị một cú shock về tâm lí thì cậu có bình tĩnh khi đi trên đườnghay không
Tử Khiêm:cú shock về tâm lí? là sao? Trúc Lam sao lại bị shock
Vô Kị:tôi chỉ nói vậy thôi, còn cậu hiểu hay không thì kệ cậu. Trúc Lam ra nông nỗi này là tại cậu thôi.
Chấn Thiên:là tại em ak? nhưng…
Thiên Dã:không, là do Chấn Thiên nên Trúc Lam mới bị tai nạn
Chấn Thiên(nổi cáu): là do tại tôi? đùa ak
Triết Vũ(quay qua hỏi Chấn Thiên): Chấn Thiên, hôm qua cậu đã làm gì Trúc Lam
Chấn Thiên:làm gì là làm gì?mấy người bị làm sao đấy hả? tôi…
Vô Kị:nếu cậu bảo bị 1 người tát và mắng mình là thật ghê tởm, bảo mình là đồ nhỏ mọn, ích kỉ là không sao thì tôi xin hết ý kiến
Chấn Thiên:tôi....
Triết Vũ:cái gì? Chấn Thiên,cậu đã tát và nói như vậy với Trúc Lam sao
Chấn Thiên(vẻ mặt khổ sở): tại lúc đó mình không giận quá nên….
Triết Vũ:vậy thì Trúc Lam bị shock là đúng rồi. chắc cô ấy không bao h ngờ nổi người nói với cô ấy những điều kinh khủng như vậy lại là cậu… mà sao anh lại biết truyện này hả Vô Kị
Vô Kị:phải. hôm qua tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa hai người nên đã biết được truyện này. và sau khi cậu bước vào trong hội trường thì tôi thấy Trúc Lam chạy đi. mới đầu cứ nghĩ là cô ấy chỉ chạy lên phòng khóc thôi rồi tôi mới phát hiện ra là không phải vậy. Trúc Lam chạy ra khỏi trường.tôi liền đuổi theo vì sợ tâm trạng Trúc Lam bất ổn như vậy nếu ra ngoài đường sẽ gặp truyện không hay…. lúc đuổi kịp Trúc Lam thì có 1 chiếc ô tô lao tới.tôi đã không kịp đẩy cô ấy ra.Trúc Lam mất rất nhiều máu. lúc đưa vào bệnh viện thì con bé đã trong trạng thái hôn mê. không còn biết gì nữa
Chấn Thiên(không còn chút sức sống trên khuôn mặt rạng ngời hằng ngày của mình): đồ ngốc này. sao lại phải để ý về lời tôi nói thế chứ. h không biết cô ấy sao rồi? đúng là ngốc…
Triết Vũ: Chấn Thiên này, chẳng lẽ cậu không nhận ra Trúc Lam từ lâu luôn có tình cảm với cậu sao