Triết Vũ(gạt tay Carey ra): Carey: h mình mệt lắm. làm ơn giữ yên lặng cho mình nghỉ ngơi 1 chút được không?
Carey(phụng phịu): nhưng mà…thôi được rồi, nếu Vũ mệt thì nghỉ đi, Carey không làm phiền nữa vậy
Đúng lúc đó thì Chí Kiệt bước vào phòng học. sắc mặt tái mét, vẻ mặt thất thần. anh ta hiện h được giao phụ trách năm dưới học giờ pha chế ma dược khi thầy cô đi vắng mà
Chí Kiệt(giọng nói đầy sự bất an, lo âu,suy nghĩ): mọi người lấy sách vở ra học bài
Chấn Thiên(trêu trọc): trời, càng ngày anh càng giống thầy giáo hơn rồi đấy, Đường Chí Kiệt
Chí Kiệt không cả đáp trả lại Chấn Thiên, rõ ràng là có việc gì nghiêm trọng đã xảy ra và ảnh hưởng đến tinh thần của anh ta rồi. mọi người trong lớp lúc này cũng đã nhận ra điều đó
Triết Vũ:có truyện gì sao, Đường Chí Kiệt
Chí Kiệt:không có truyện gì. không liên quan đến các cậu. mau học bài đi
Tử Khiêm:rõ ràng là có mà. biểu hiện của anh lạ lắm. có truyện gì thì cứ nói ra đi. biết đâu bọn em giúp được
Chí Kiệt(gắt): đã bảo là không rồi. các cậu tập trung vào bài học đi. không phải truyện của mình thì đừng có hóng hớt
Chấn Thiên:hừ, có lòng tốt không cảm ơn được 1 tiếng lại còn bị mắng. làm ơn mắc oán mà
Chí Kiệt(vẻ mặt như muốn xông đến túm cổ Chấn Thiên và tẩm cho cậu ta 1 trận): đã bảo là đừng có quan tâm rồi mà. các cậu thì giúp được gì chứ? biến hết đi. h tôi không còn tâm trạng mà đùa đâu
Cả lớp (đơ mất mấy giây): cái gì thế?anh nói vậy là sao, Chí Kiệt
Cả lớp tạm dừng cuộc tranh luận khi tiếng chuông điện thoại của Đường Chí Kiệt vang lên
Chí Kiệt:mẹ ak,mẹ vẫn đang ở trong bệnh viện phải không?.....CÁI GÌ CƠ?KHÔNG THỂ NÀO!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!CON BÉ…KHÔNG THỂ NHƯ THẾ ĐƯỢC. CON KHÔNG TIN.MẸ LỪA CON.LÚC SÁNG TRƯỚC KHI CON RỜI BỆNH VIỆN BÁC SĨ BẢO TRÚC LAM VẪN ỔN CƠ MÀ. SAO LẠi…CON KHÔNG TIN ĐÂUUUUUUUUUUUuu!!!!!!!!!!!!!!!!!
Cả lớp (nhấp nhổm): gì vậy?anh Chí Kiệt?sao lại nhắc đến Trúc Lam vậy? SAo thế anh
Tử Khiêm:mà đúng rồi. hôm qua hình như Trúc Lam về nhà thì phải?sao hôm nay cô ấy lại không tới trường vậy anh? Trúc Lam bị ốm ak
Triết Vũ(ngạc nhiên): Trúc Lam hôm qua không ở đây sao?vậy thì đầu heo đã ngủ….
Chí Kiệt(vẻ mặt thì như vừa gặp ma): Trúc Lam không xong rồi.
Chí Kiệt(vẻ mặt thì như vừa gặp ma): Trúc Lam không xong rồi
Thiên Dã(cùng Kì Bình và Vô Kị bước vào lớp): Trúc Lam sao vậy Chí Kiệt?chẳng phải sáng nay bác sĩ bảo tình hình đã tốt hơn rồi mà
Chí Kiệt(chạy ra khỏi lớp): mình xin lỗi, mình phải đi. nếu không…có khi sẽ không còn cơ hội gặp con bé lần cuối mất (mắt anh này hoe hoe đỏ)
Kì Bình(mắt trợn tròn): cậu nói vậy là ý gì hả?
Vô Kị(ra hiệu cho Kì Bình im lặng): để bọn mình đi cùng cậu tới…
Chí Kiệt: không cần….3 người cứ ở lại trường đi
Thiên Dã: nhưng cậu…
Chí Kiệt:mình bảo là không cần rồi mà. để mình tự đi. mình vội lắm. không nói chuyện được với mọi người nữa đâu