Polly po-cket
Trang chủ | Đăng kí | Đăng Nhập
Phần mềm lướt web
[
UC Browser ] [ OperaMini ]

Công Chúa Hoa Tường Vi

» Thể loại: Truyện Teen

» Đăng lúc: 17:53 30/12/2013
» Lượt xem: 15977
↓Xuống cuối trang↓


“hay tụi mình vào cái quán kia uống chút nước và nghỉ ngơi đi. cậu có vẻ mật đấy” - hắn nói. tôi nhìn thấy cái quán hắn chỉ khá quen. hình như tôi từng vào quán đó 1, 2 lần rồi.

“đúng vậy,Tường Vi.nhìn em có vẻ không khoẻ đâu. nghỉ ngơi phục hồi sức lực rồi đi hỏi tiếp sau.” - Tên Kì Bình gật đầu cái rụp. hừ đúng là 1 cái lũ lười biếng và ham ăn. không lo đại cuộc đi mà chỉ nghĩ đến việc nghỉ ngơi ak

“được thôi” - tôi đồng ý. và chúng tôi kéo vào quán Casipio. vừa chân ướt chân ráo bước vào chỗ, chưa kịp tìm chỗ ngồi thì 1 tiếng nói bỗng vang lên

“3 người ngồi đây đi” - 1 ông già niềm nở bảo bọn tôi ngồi cùng. ông ta nhìn rất nhân từ và có vẻ tốt bụng.chòm râu bạc động đậy khi ông ta cầm cốc nước lên uống.mái tóc cũng đã bạc trắng.nhìn ông ta như 1 ông bụt vậy. vì ngó mãi mà cũng không thấy có chỗ trống (công nhận quán này đông khách thật) nên 3 người bọn tôi đành ngồi xuống bàn của ông lão. chưa kịp ấm chỗ thì ông lão lại lên tiếng. và câu nói của ông ta làm tôi choáng toàn tập: “Đã lâu lắm rồi cháu không đến đây nhỉ, cô bé. h không đi cùng cậu nhóc đẹp trai nữa sao. đáng tiếc quá. vậy mà ta cứ tưởng sẽ mãi không bao h được gặp lại cháu. ta nghe người ta đồn cháu đã chết. thì ra đúng là tin nhảm nhí. thật may cháu vẫn còn sống. ta biết cháu sẽ không chết mà. ta đã giữ đúng lời hứa nhé….ngày nào ta cũng đến quán này và cuối cùng ta đã chờ được đến lúc để trả lại cho cháu món đồ này”. và ông lão xoè ra trước mặt tôi 1 hộp gỗ nhỏ. Hộp gỗ đó…tôi biết hộp gỗ đó.tôi không dám tin vào những điều đang xảy ra trước mắt mình nữa. tim tôi như ngừng đập
Tại văn phòng của bộ trưởng bộ pháp thuật:

“vẫn chưa tìm ra chiếc hộp gỗ của tiểu thư Như Nguyệt sao? các người làm ăn kiểu gì thế hả?có biết chiếc hộp đó quan trọng như thế nào với sự tồn tại của thế giới pháp thuật này không?Chiếc hộp đó nắm giữ vận mạng của tất cả chúng ta đó” - Bộ trưởng Bộ pháp thuật Bùi Nhất Đăng hét lên đầy tức giận.

“kìa, ông Bùi. ông đừng có lo lắng quá như thế. sẽ không có truyện gì xảy ra đâu” - Trịnh lão gia lên tiếng

“Cụ Trịnh, sao tôi không lo lắng được chứ. Đã tìm kiếm cả hơn 10 năm nay mà vẫn không chút tung tích gì về hộp gỗ Ánh sáng của tiểu thư Như Nguyệt. tôi….nhỡ chiếc hộp đó rơi vào tay của phe chống đối học viện Dracate thì sao?” - ông Bùi thoáng tái đi

“Thì sao uk?sẽ chẳng sao đâu.chỉ có chủ nhân của chiếc hộp mới mở được nó ra thôi. Nói cách khác là ngoài công chúa Carey ra thì sẽ không còn ai có thể mở được nó nữa.mà cả cô ấy thì đã…” - nói đến đây giọng ông Trịnh bỗng trầm xuống.

*********************************

Đầu óc của tôi đang quay cuồng.Tôi thấy tim mình sắp nổ tung lên. không thể tin vào mắt mình được nữa.tôi ngỡ là tôi đang mơ.Chiếc hộp gỗ này là…

“Cháu hãy cầm lại chiếc hộp của mình này, cô bé. ta đã giữ đúng lời hứa.ko cho ai động vào hay biết đến sự tồn tại của nó .và bây h hãy nhận lại này, NhưNguyệt, chiếc hộp cháu đã nhờ ta cất giữ ngày đó” - ông lão nói và đặt trước hộp vào lòng bàn tay tôi. Tay tôi bây h run quá.
↑Lên đầu trang↑
Trang: [«Trước] 1,72,73,[74],75,76,132 [Sau»]
Đến trang:
Tags: Công, Chúa, Hoa, Tường, Vi, Truyện, Teen, MobileTruyen
Chia sẻ: Facebook - Twitter - Zing
Link:

BBcode:
icon Em Đã Là Thiên Thần
icon Luôn Sẵn Sàng Tặng Cậu Cái Ôm
icon Vợ Ơi! Chào Em
icon Không có sự tình cờ, đó là số mệnh
icon Con Nhóc Bướng Bỉnh
icon Tôi Đã Nói Rồi, Tôi Là Con Gái
icon Bao Nhiêu Cũng Không Đủ
1234...101112»
» Online: 1
» Trong ngày: 12
» Tổng: 15977 - Load: 0.0001s
» Bộ đếm: U-ON C-STAT
>