Tường Vi(cười mím chi): em đi gặp 1 người rất quan trọng với em
Kì Bình(tò mò): là trai hay gái vậy
Tường Vi:là con trai….”
Lẽ nào người mà Tường Vi hôm đó nói tới lại chính là Hoàng tử sao? nhưng hoàng tử là ai chứ? khoan đã nào. Trúc Lam nói hoàng tử thay đổi khá nhiều. thật sự là rất khác so với ngày trước. vẫn đẹp trai nhưng bí ẩn. Lẽ nào lại là Dyland?
Dòng suy nghĩ của Triết Vũ bị cắt đứt bởi tiếng nói trong trẻo của một cô gái
Tường Vi: anh Chí Kiệt, Trúc Lam không sao….khụ…khụ…chứ?
Chí Kiệt:anh cũng không rõ nữa. bác sĩ vẫn chưa ra
Dyland(vỗ vai Chí Kiệt) : đừng lo. mọi truyện sẽ ổn mà. Trúc Lam sẽ không sao đâu
Chí Kiệt(mệt mỏi): em biết, nó sẽ không sao mà. nó là ác quỷ nên nó sẽ sống dai lắm
Thì ra là Dyland đã đưa Tường Vi đến bệnh viện thăm Trúc Lam. Nhìn Tường Vi mặt tái mét, có vẻ cô đang lo lắng lắm. Ngồi chờ ở bên ngoài phòng cấp cứu có 5 phút mà Tường Vi cứ ho khục khặc suốt. Dyland đấy cô ngồi vào chiếc ghế trống còn lại ở bên cạnh Triết Vũ. Tường Vi miễn cưỡng ngồi xuống mà không dám quay sang nhìn mặt Âu Triết Vũ
Triết Vũ(không chịu nổi không khí yên lặng này nên đã lên tiếng trước): Cô… cô….
Tường Vi(quay qua nhìn Triết Vũ bằng cặp mắt tròn xoe như 2 viên bi ve): tôi?khụ…khụ…
Triết Vũ:cô không sao chứ?cô có vẻ ho nhiều đấy, đầu heo
Tường Vi(nở nụ cười yếu ớt): cậu lo lắng cho tôi uk, Triết Vũ?khụ…khụ… tôi không sao đâu. uống thuốc là sẽ khỏi mà, khụ…khụ…
Triết Vũ:hôm qua….cô đã ngủ ở đâu vậy
Tường Vi(cười gượng): thì còn ở đâu nữa.tất nhiên là ngoài..khụ…khụ… hành lang rồi
Triết Vũ(cúi gằm mặt xấu hổ): xin lỗi, tôi không biết là…
Tường Vi: bây h xin lỗi thì có tác dụng gì sao?khụ… hi vọng sau này cậu đừng có bao h để tôi vào tình trạng như vậy nữa. tôi khó xử lắm.khụ…khụ…khụ…khụ…
Triết Vũ:tôi xin lỗi.cô… tôi…tôi có truyện muốn…
Dyland(vẻ mặt quan tâm):em ho nhiều quá đấy, Tường Vi? em vẫn ổn chứ?hay để anh đưa em về.
Tường Vi(khoát tay): không,khụ…khụ…em muốn chờ Trúc Lam.
Dyland(miễn cưỡng): thôi thì tuỳ em, nhưng nếu em thấy mệt quá thì phải bảo anh ngay nhé
Sau khi thấy cái gật đầu đồng ý của Tường Vi thì Dyland mới yên tâm quay qua nói chuyện với Thiên Dã về vụ án quan trọng của Liên minh pháp thuật. không ai để ý rằng Triết Vũ vẻ mặt vô cùng đau khổ, tay nắm chắc lại như sợ không kìm chế được sẽ đánh cho ai đó phải thân tàn ma dại. Chờ cả một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa thấy phòng mổ mở cửa, Tường Vi mệt mỏi thiếp đi trên ghế.Và mỗi lúc đầu cô lại nghiêng nghiêng,cứ nghiêng dần và tựa vào hẳn vai Triết Vũ. Triết Vũ thoáng 1 nụ cười và ngồi im, không động đậy.(Để tg kể cho mọi người tình trạng lúc này của mấy người kia naz. Thiên Dã và Dyland vẫn đang trao đổi với nhau rất nhỏ,sợ ảnh hưởng đến mọi người mà. Kì Bình và Vô Kị thì cứ hết vỗ vai lại chuyển sang vỗ lưng Chí Kiệt. Tử Khiêm thì an ủi Chấn Thiên. Bây h trông Giang Chấn Thiên là người khổ sở nhất ở bệnh viện.ngay cả bố mẹ của Trúc Lam nhìn trông cũng không thảm não như vậy)