Nàng kiên quyết ép hỏi ra đáp án.
" Vậy anh thích ăn gì nào?"
Hắn trả lời đơn giản nói vắn tắt.
" Em"
" A Chấn!" nàng xấu hổ đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vừa quẫn vừa giận. "Em nói là đồ ăn cơ mà, đồ ăn!"
Nhìn thấy tiểu thê tử đang xấu hổ mặt đỏ bừng, hắn mới sửa lại. "Tôi không chọn, ăn cái gì cũng được."
"Trừ cà tím ra sao?" Tĩnh Vân chớp mắt hỏi.
Hắn sửng sốt một chút.
" Làm sao em biết?"
" Lần trước em có nấu nhưng anh không đụng tới một miếng nào". nàng chu cái miệng oán giận, buông mặt hắn ra, giơ tay phải lên bắt đầu từng bước từng bước tính cho hắn nghe. "Trừ cà tím, còn có mướp đắng, cà rốt, ớt xanh, ngô, chân gà. Có lẽ cái gì người ta không ăn, anh mới ăn mất! Xem nè, nói bừa ra thôi mà đã phải dùng tới sáu ngón tay rồi." Mặc dù mới cưới không lâu nhưng đối với thức ăn ưa thích hay ghét của hắn, nàng đã sớm nhớ rành mạch.
Giang Chấn nhìn nàng, một lúc lâu sau vẫn không nói gì, con ngươi đen sâu trong ở chỗ nào đó tựa hồ có chút gợn sóng. Hắn mau chóng vòng tay qua cái eo nhỏ, nhanh nhưng nhẹ nhàng.
"Tôi chưa hề nói không ăn ngô hay chân gà cả." hắn chậm rãi mở miệng.
" Rõ ràng là anh không ăn mà!"
Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, nhíu mày lẩm bẩm.
"Chẳng qua là không có thời gian ăn thôi, mấy cái loại này phải cắn, gặm từ từ, quá lãng phí thời gian. Bình thường thì tôi vẫn ăn."
"Thế còn cà tím, mướp đắng, cà rốt và ớt xanh thì sao?" thấy hắn ít khi nói được một chuỗi dài như vậy, nàng thực sự nghi ngờ câu trả lời của hắn, Tĩnh Vân không khỏi tiến lại gần, tò mò tiếp tục truy vấn.
" Tôi không thích vị của chúng."
" Ừhm, vậy anh thích ăn gì?"
"Tôi không để ý lắm."
Nàng ngây người ngẩn ngơ, thốt ra. "Lại có khả năng như thế " vẻ mặt của Giang Chấn làm cho nàng không thể nói thêm gì nữa.
Hắn nói thật. Người đàn ông này thật sự chưa từng để ý qua mình thích ăn cái gì.
Hắn ở một mình lại bề bộn nhiều việc, đối với hắn mà nói, đồ ăn chỉ là thứ lấp đầy bụng, cung cấp dinh dưỡng đầy đủ thôi sao?
Lòng của nàng có chút đau.
"Không sao, em sẽ giúp anh tìm ra món mà anh thích." nàng nhịn không được vòng tay siết chặt thắt lưng hắn, gắt gao ôm hắn, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của mình chôn vào lòng hắn.
"Ừ."
Tiếng nói trầm thấp của hắn, truyền qua vòm ngực làm rung động màng tai của nàng. Đáp án này, tuy rằng giống với thói quen hắn vẫn hay trả lời nhưng lần này, nàng rõ ràng cảm giác được, trong giọng nói của hắn có quan tâm.
Nàng ỉ ôi ở trong lòng Giang Chấn, nhẹ giọng hỏi: "Nếu vậy, hôm nay em nấu cá hấp cho anh ăn, được không?"
"Được."
Tĩnh Vân ngẩng đầu lên, ngọt ngào mỉm cười, rồi vui vẻ nhảy khỏi đùi hắn, nhanh chóng vào bếp nấu cá hấp, bỏ ý định ra ngoài mua một con chuột lớn.
Bóng dáng nhảy nhót biến mất ngoài tầm mắt, phòng khách lại trở về với yên lặng, Giang Chấn lại cúi đầu, tiếp tục đọc báo.