Trang chủ | Đăng kí | Đăng Nhập
Phần mềm lướt web
[
UC Browser ] [ OperaMini ]

Có Một Điều Em Không Biết... Anh Yêu Em

» Thể loại: Truyện Teen

» Đăng lúc: 17:00 30/12/2013
» Lượt xem: 15636
↓Xuống cuối trang↓


Thiên Bảo giật mình. Ko lẽ cô gái kia đã nghe trộm được cuộc đối thoại đó. Và ko lẽ chính Hân Hân cũng biết? Ko hiểu sao lúc này đây, cậu lo sợ vô cùng. Nếu Hân Hân biết được cuộc đối thoại kia rồi thì tại sao vẫn bên cậu, tại sao ko mắng hay thậm chí là cắt đứt mọi liên lạc với cậu. Thiên Bảo nhìn Hân Hân với ánh mắt đau khổ. Đáp lại cậu, Hân Hân cũng vậy, dù ko khóc nhưng cậu biết nó đang đau.

- Vì... cô ấy là người tôi yêu. – Thiên Bảo buông tay Uyên Vân và tiến lại chỗ Hân Hân , kéo nó đi khỏi đó trước sự hụt hẫng của Uyên Vân.

Trên hành lang vắng người, Thiên Bảo vẫn nắm tay nó kéo đi. Hân Hân mỉm cười thích thú.

- Mình... là người bạn yêu à?

- Bạn ngốc đến mức ko biết được đó là câu nói đùa à? – Thiên Bảo đỏ mặt nhưng về đang quay lưng với nó nên nó ko thể thấy được bộ dạng đau khổ của cậu lúc này.

Dù cậu có nói gì đi nữa thì ko thể phủ nhận rằng Hân Hân đang rấthạnh phúc. Lâu lắm rồi nó ko được nghe câu nói này từ Thiên Bảo mặc dù đó chỉ là một lời là dối gian.

Nó cùng Thiên Bảo leo lên xe. Thiên Bảo luôn là thế, đôi lúc nó chẳng thể hiểu nổi những suy nghĩ gì đang xuất hiện trong đầu cậu.

- Tại sao bạn lên lớp tìm mình vậy? – Hân Hân mở lời.

- HẢ? – Lúc này Thiên Bảo mới nhớ ra. Cậu lên lớp tìm nó làm gì nhỉ? Chỉ là ngồi trong xe thấy vắng, tự dưng chiều nào cũng chở nó đi loanh quoanh, hôm nay đùng một cái nó biến mất nên thấy lo, chạy lên lớp tìm. Cậu sẽ giải thích với nó như vậy sao? Ngượng chết mất!

- Vì sao? – Hân Hân chăm chú nhìn cậu.

- Vì... đi ngang qua thấy thế thôi, ai bảo tôi tìm bạn? – Thiên Bảo lảng tránh.

- Thế à? – Hân Hân xụ mặt rồi ngồi yên để mặc cho không khí yên lặng bủa vây quanh.

- Hân Hân này. – Thiên Bảo hạ giọng.

Nó quay sang nhìn Thiên Bảo.

- Bạn đã biết những gì? – Thiên Bảo làm vẻ nghiêm trọng.

Hân Hân hiểu cậu muốn nói gì. Nó cười rạng rỡ hoặc chí ít là cố cười như vậy.

- Biết hết rồi! Hì! Mình biết trong lòng cậu, mình là ai.

- Vậy tại sao bạn vẫn ở bên mình, vẫn giúp mình. Tại sao ko đi thật xa, đến một nơi ko có mình nhưu bạn vẫn nói? – Thiên Bảo ko nén nổi sự tò mò.

- Lắm lúc cũng nghĩ vậy lắm chứ, cũng muốn đi lắm chứ. – Hân Hân cười nhạt.

- Tại sao ko làm?

- Mình đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi nhỉ? Có cần phải nhắc lại ko Thiên bảo, mình yêu cậu! – Hân Hân nói rồi đánh trống lảng – Oh! Mát quá, hôm nay trời nổi gió rồi, chắc sẽ có mưa đấy!

Nhưng Thiên Bảo ko còn để ý nói gì nữa rồi. Cậu chỉ cần biết nó yêu cậu, thế là đủ còn mưa hay ko có quan trọng đến vậy ko?

Thiên Bảo nhìn Hân Hân, cười hài lòng.

======================================

- Lâm Duy, bóng bay! – Nó kéo áo Lâm Duy, nhõng nhẽo như một đứa trẻ.

- Làm ơn đi, tôi ko phải là ba cô! – Lâm Duy hét lên ôm đầu nhưng vẫn mua cho nó.
↑Lên đầu trang↑
Trang: [«Trước] 1,119,120,[121],122,123,192 [Sau»]
Đến trang:
Tags: , Một, Điều, Em, Không, Biết..., Anh, Yêu, Em, Truyện, Teen, MobileTruyen
Chia sẻ: Facebook - Twitter - Zing
Link:

BBcode:
icon Em Đã Là Thiên Thần
icon Luôn Sẵn Sàng Tặng Cậu Cái Ôm
icon Vợ Ơi! Chào Em
icon Không có sự tình cờ, đó là số mệnh
icon Con Nhóc Bướng Bỉnh
icon Tôi Đã Nói Rồi, Tôi Là Con Gái
icon Bao Nhiêu Cũng Không Đủ
1234...101112»
» Online: 1
» Trong ngày: 24
» Tổng: 15636 - Load: 0.0001s
» Bộ đếm: U-ON C-STAT
>

Pair of Vintage Old School Fru