Dứt lời, nó kéo Eric vào nhà rồi đẩy anh ngồi xuống ghế. Bắt đầu dọn món ăn ra. Eric đặt mấy chai rượu lên bàn rồi xuống bếp phụ nó. Nó mỉm cười ngại ngùng:
- Em làm được rồi, ai lại để khách giúp chứ?
- Anh là con trai mà, cứ để anh giúp, không sao đâu – Eric mỉm cười, đón lấy mâm thức ăn rồi bưng ra ngoài.
Nó đứng nhìn anh, khẽ thở dài rồi chậm rãi bước theo, không quên mang theo 2 cái ly thuỷ tinh. Nó đặt ly lên bàn rồi khui rượu ra, rót vào ly, sau đó nó giơ ly ra, khẽ mỉm cười:
- Chúc sức khoẻ.
Eric lịch thiệp giơ ly lên, khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười rồi đưa ly lên miệng uống một ít rượu. Còn nó thì nốc một lần hết sạch. Sau đó hai người bắt đầu ăn, Eric mỉm cười nhìn nó:
- May này, em quả là có tài nấu nướng đấy, chén súp này quả thật rất ngon.
- Cám ơn anh – Nó mỉm cười đáp lại, đôi mắt vẫn rất buồn.
Nghĩ tới lúc này hắn và Tuyết Lan đang cùng nhau ăn uống bên ngoài, trong lòng nó lại dâng trào một nỗi buồn vô tận. Eric hiểu rằng nó đang rất buồn, anh đã biết lí do là vì hắn nhưng cụ thể thì anh không rõ, cũng không tiện hỏi nó, rót thêm rượu vào ly, anh giơ lên:
- Chúng ta uống cạn nào.
- Vâng.
Nó đưa ngay lên miệng uống, ít ra nó muốn quên đi những chuyện này. Ăn xong món súp, nó đem chè tổ yến ra, hai người cứ vừa ăn vừa uống rượu. Thoáng chốc, 3 chai rượu đã hết sạch. Vốn thường đi theo ông John làm việc nên 3 chai rượu với anh chẳng là gì cả, hơn nữa, anh vốn không mua rượu mạnh nên uống 3 chai chỉ như nước lã mà thôi. Nhưng còn nó thì khác, vốn ít uống rượu, tửu lượng của nó khá yếu, anh dám chắc là nó đã bắt đầy say.Eric nhìn nó lo lắng nói:
- May này, em say rồi đấy, chúng ta đừng uống nữa.
- Em không say đâu, chúng ta uống tiếp đi – Nó cười tươi, mở thêm một chai rượu nữa - Nào, chúng ta uống tiếp.
Nói rồi, nó uống cạn ly rượu vừa rót rồi lại rót tiếp một ly nữa, đưa lên uống tiếp. Uống xong, nó bắt đầu cười phá lên:
- Ai cần hắn ở nhà ăn cùng em chứ? Anh nói có đúng không?
- Ừ, đúng vậy, em đừng uống nữa May à – Eric dịu dàng nói – Em say lắm rồi đó.
- Em không say mà, để em uống.
Nó nói, cầm ly rượu lên uống cạn. Đặt ly rượu xuống, nó tựa đầu lên tay mình, nước mắt bắt đầu tuôn ra:
- Đúng vậy, ai mà cần hắn chứ? Hắn chẳng là gì cả, hắn đi ăn với ai, em mặc kệ, hahaha
Eric im lặng, không biết nói gì. Nó lại tiếp, nước mắt tiếp tục tuôn trào:
- Anh có thấy em là một con nhỏ ích kỉ không? – Nó cười – Làm gì có ai đi ghen với em gái của người ta đúng không? Em đúng là mộtđứa ích kỉ mà.
Nó nấc lên từng tiếng, mọi thứ trước đây nó kiềm nén đang dần vỡ oà ra, nó khóc một cách đau đớn:
- Anh có biết không? Em đã gửi cho anh ấy một tin nhắn bảo rằng đang đợi ở nhà. Tại sao anh ấy biết em đợi ở nhà rồi mà không báo cho em một tiếng, rồi để lúc báo lại là để nói đang chuẩn bị đi ăn với Tuyết Lan? Tại sao? Anh nói cho em biết đi, có phải em đã quá ích kỉ không? Nếu đúng như vậy, anh hãy mắng cho em tỉnh lại đi.