- Các người............ đang làm gì thế này?
Nó quay ra phía cửa, Trần Duy đang đứng ngạc nhiên, hết nhìn nó, nhìn tờ hợp đồng trên tay nó rồi quay sang nhìn Trần gia. Tụi nó cũng khá bất ngờ vì cậu ta xuất hiện ở đây. Nó hỏi:
- Sao cậu đến được đây?
- Đây..... là "nhà" của tôi.
Cả bọn cùng há hốc miệng nhìn cậu ta. Nó quay sang Trần gia lắp bắp:
- Vậy.... vậy......
Trần gia mỉm cười:
- Ta chính là....
- ÔNG NỘI! Ha ha, hóa ra là người quen cả. Hóa ra Trần gia đây lại là ông của phó tướng trong Dark Moon.....
Trần Duy khẽ chỉ tay về phía Trần gia:
- Đó...... là ba tôi!
Nó cứng đơ họng, quay sang Tùng:
- Cậu mới mua chiếc áo này hả? Trông cũng được đấy, mua ở đâu thế, chỉ tôi đi.
Trần Duy và cả nhóm muốn ngất vì nó. Trần gia thì bật cười:
- Ha ha ha!!! Có gì đâu, mãi năm 38 tuổi ta mới có thằng con trời đánh này mà! Đã bảo đừng làm gì để gây scandal khi làm người mẫu rồi mà không chịu nghe, lại thành lập hội lăng nhăng để bị người ta quy phục. Thật mất mặt quá!
- Ồ, xin Trần gia đừng nói vậy........
- Không sao, đó là sự thật mà. Nhưng nó bị đánh bại bởi cậu và Dark Moon thì hoàn toàn tâm phục khẩu phục. Mong cậu chỉ bảo nhiều cho nó.
Ông ta cười hiền khiến nó, Tùng và 5 người còn lại cảm thấy dễ chịu hơn. Duy lại gần, cầm tờ hợp đồng trên tay nó rồi ngồi xuống bàn, thản nhiên cầm 1 quả táo vừa cắn vừa đọc:
- Ba cũng cho phép con tham gia cơ à?
Ông ta vẫn giữ nụ cười trên môi, hỏi lại:
- Vậy bây giờ con định rút?
Duy nhún vai:
- Tât nhiên là không! Chỉ có điều làm con phải giấu suốt thời gian qua. Ai ngờ ba đã theo dõi từ lúc nào!
Cậu cười khẩy 1 cái, cắn miếng táo rõ to. Ông Trần vui vẻ:
- Nếu con muốn thì rút ngay đi còn kịp. Ta sẽ không giữ con đâu. Bây giờ con là cấp dưới của ta rồi đấy.
Duy hừ 1 cái rồi quay đi. Tụi nó chóng mặt nhìn 2 cha con nhà đó nói, hiểu sơ sơ quan hệ của cả 2 không được tốt lắm. Nó cười cười quay sang hỏi Duy:
- À, Hoàng Kỳ thế nào rồi? Hắn đỡ nhiều chưa?
Duy giật mình liếc sang phía ba mình, lo sợ rồi quay lại dùng nét mặt ra hiệu cho nó đừng nói gì nữa. Nhưng ông Trần cũng đã nghe thấy những gì cần nghe. Ánh mắt ông ta tối sầm lại 1 chút rồi khẽ mỉm cười với tụi nó:
- Rất vui vì chúng ta hợp tác với nhau. Bây giờ tôi có chút chuyện, hẹn gặp các cô cậu vào lần sau.
Tụi nó hiểu ý, đứng lên chào rồi ra về. Ông Trần đợi Duy ra tiễn tụi nó quay vào:
- Đi thì đi, nhớ đừng làm gì để lại hậu quả tồi tệ là được.
Duy tươi cười:
- Con đâu phải trẻ con!
- Và ta đã dặn là đừng có chơi với thằng đó nữa. Chơi với bọn yếu đuối thì con cũng sẽ trở nên yếu đuổi thôi!
Duy chợt tắt nụ cười:
- Kỳ không phải là đứa yếu đuối. Và ba nghĩ là con không yếu đuối ư?