"Cạch". cánh cửa bật mở. Gương mặt người con trai cao ráo, đẹp như một tuyệt tác được tạo ra từ đôi bàn tay của các vị thần., đập vào mắt nó. Là hắn. Hắn cúi đầu, để mấy sợi tóc màu hung đỏ rũ xuống mặt. Gương mặt cũng đang đỏ rực rỡ, có vẻ như đang ngại. Không đúng! Hắn ngại cái gì được chứ? Chắc tại uống rượu thôi.
- Tôi...muốn xin lỗi về...chuyện lúc nãy. - Hắn ngập ngừng.
Nó chớp chớp mắt. Ồ, hắn cũng biết xin lỗi cơ đấy. Nhìn sao...đáng yêu quá >.
- Bỏ đi. Tôi quên rồi!
- Ừ.
Hắn gật nhẹ đầu, quay lưng đi, nhưng gương mặt vẫn cúi xuống. Trong ánh sáng lờ mờ của bóng đèn hành lang, nó vẫn kịp nhận ra trên mặt hắn có vài vết bầm tím.
- Khoan đã!
Bước chân hắn khựng lại. Nó vội vã chạy lại gần.
- Mặt cậu làm sao vậy?
- Tôi hả? - Hắn quay mặt đi. - Tôi chẳng sao cả.
- Quay mặt lại cho tôi xem! - Giọng nó đột nhiên đanh lại, khiến hắn cũng phải giật mình.
- Không có gì đâu. Đẹp đẽ gì đâu mà xem.
- Quay lại.
Nó kéo mạnh gương mặt hắn về phía mình. Chiều cao vốn khiêm tốn nhưng may là vẫn đủ để với tới cái mặt hắn >.<. Nhìn những vết thương trên mặt hắn, nó khẽ cau mày:
- thế này là sao? Cậu với Kiệt vẫn đánh nhau hả?
- Không. Là vô ý đụng phải mấy tên trong bar.
- Cậu đúng là...Vào đây!
Nó lôi tuột hắn vào phòng mình. Hắn đỏ mặt, đứng khựng lại giữa cánh cửa.
- Lại sao nữa? - Nó bắt đầu bực.
- Đây là...phòng riêng của cậu.
- Ừ. Có vấn đề gì sao?
Rõ ràng dọn dẹp sạch sẽ rồi mà. Không có vấn đề gì đấy chứ?
- Tôi nghĩ...mình không nên...vào phòng riêng của con gái.
Ngớ người chốc lát, nó ôm bụng cười sặc sụa.
- Ha ha, cậu đáng yêu quá đi! Trông cái mặt kìa, ngố không thể chịu được. Lo gì chứ? Ở đây có ai đâu, còn sợ hủy hoại "thanh danh" của cậu à?
- Không phải nhưng...
- Thôi dẹp đi. Nhanh lên. Vào tôi băng mấy vết thương cho.
Nó nắm chặt tay hắn, dúi mạnh xuống ghế ngồi. Còn mình thì nhanh nhẹ lục trong tủ lấy ra gói bông băng và thuốc sát trùng. ngồi xuống bên cạnh hắn, nó nhẹ nhàng lấy bông tẩm thuốc sát trùng lau vết thương trên gương mặt kia rồi cẩn thận băng tất cả lại. Nhìn mặt hắn bao nhiêu vết thương. Tội nghiệp!
- Được. Xong rồi!
Nó vứt chỗ băng vừa dùng vào thùng rác, quay ra cười toe với hắn.
- Ừ. Cảm ơn.
Hắn đứng dậy, tự biết ý mà trở về phòng mình. Nhưng rước khi đi, một ý nghĩ chợt thoáng qua làm bước chân hắn ngừng lại. Đút hai tay vào túi quần, không quay lưng, hắn dịu giọng nói với nó, một tiếng nói trầm ấm, chan chứa tình cảm:
- Những điều tôi nói lúc nãy...là thật đấy.
Rồi vội vã bước đi ngay, từng bước chân nhanh như sợ sẽ có điều gì đó...làm mình buồn, hoặc là, một điều gì đó...khiến trái tim mình lạc nhịp chăng?
Ngơ ngẩn nhìn theo bóng dáng hắn đi, nó chớp chớp đôi mắt ngây thơ. Ý hắn là thế nào? Chẳng lẽ là lời hắn nói rằng...hắn đang ghen?