- Dạ, em chỉ nhắc nhở bạn thôi ạ. Em đâu định cãi nhau.
Thầy Minh cười, không nói gì. Cô bạn kia cũng im lặng luôn, ánh mắt dần nhìn xuống hai bàn tay đang nắm chặt nhau của nó và thầy Minh, gương mặt tỏ ra vô cùng khó chịu. Nhưng nó cũng chẳng để ý cho lắm.
- ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!!!
Nó hét ầm lên khí thấy có cái gì màu trắng...bay lướt qua. Nhìn giống mà lắm, liệu có phải... (dám cá mấy trò này là do thấy cô trong trường bày ra lắm).
- Du, em bình tĩnh nào!
Thầy Minh nói nhưng nó không nghe gì. Trong này tối quá, đáng sợ thật. Nó chạy vội vã, kéo tuột thầy Minh chạy cùng.
- Du, em bình tĩnh lại đi! Đi thế này sẽ lạc đường mất đó.
Thầy Minh đứng sững lại. Nó cũng giật mình, sợ hãi ngồi thụp xuống.
- Hức...em...em...sợ bóng tối...hức...lắm...hức...
Nó đang khóc? Trời, cô bé này yếu đuối quá. nhưng cũng có phần rất...dễ thương ^o^. Thầy Minh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, ôm lấy nó:
- Du, cô bé ngoan, bình tĩnh nào!
- Em...Hơ! - Nhớ ra điều gì, nó vội vã ngẩng lên. - sao thầy biết tên em?
- Cô bé ngốc. Thầy có ấn tượng với em ngay từ lần gặp đầu tiên rồi. Cô bé dễ thương!
Thầy Mình cười dịu dàng làm nó đỏ mặt, xấu hổ cúi gằm xuống.
- Á!
Lại một cái bóng trắng lướt qua làm nó giật nảy mình, vội chúi đầu vào người thầy Minh. Thầy Minh hơi giật mình, rồi cũng mỉm cười, ôm lấy nó, khẽ hôn nhẹ lên trán nó.
- Du, đừng sợ. Không sao đâu. Thầy đưa em ra khỏi đây nhé.
Nó im lặng, không trả lời Thầy Minh dịu dàng bế nó lên (giống như kiểu bồng công chúa vậy á ^.^). Dưới ánh sáng mờ nhạt của đèn pin, không nhìn rõ lắm nhưng vẫn có thể thấy được gương mặt nó đang ửng hồng, rất dễ thương.
"Thịch"
Trái tim ai đó đang dần lỡ nhịp khi bế ai đó trên tay ^.~. Mặt thầy Minh dần đàn cũng chuyển sang màu...mận chín ^.^.
- Du, ra đến bên ngoài rồi này.
Thầy Minh mỉm cười bảo với nó. Nhưng hình như nó vẫn chưa có ý định xuống, còn ômchặt cổ thầy Minh, gục đầu, như đang sắp ngủ.
"Xẹt xẹt"
Hắn và Kiệt đang đứng ngay gần cửa hang nhìn nó được ôm ấp trong vòng tay của thầy Minh. Ba ánh mắt nhìn nhau...tóe lửa
"Xoạt". Là Lâm phản ứng trước. Hắn bực bội kéo mạnh nó xuống, lôi đi xềnh xệch. Nó vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu rốt cuộc là có chuyện gì. Hắn kéo nó đi trong vô thức, cũng chẳng biết định đi về đâu. Miễn là cách xa ông thầy kia là được. Không hiểu sao khi nhìn thấy nó trong vòng tay người khác, hắn cảm thấy rất khó chịu. Rốt cuộc đây là cái cảm giác gì vậy?
- Nói đi!
Hắn ép nó vào bức tường, chống tay vào, giam nó bên trong. Nó ngước đôi mắt long lanh, khó hiểu:
- Nói gì cơ?
- Nói nhanh đi!
Hắn lại tiếp tục hét lên, có vẻ đang rất mất bình tĩnh. Nhìn nó nằm im trong vòng tay của người con trai khác, lại còn cười nữa chứ, hắn vô cũng khó chịu. Có cảm giác gì đó...rất khó chịu, cảm thấy...rất khó thở.
- Nhưng cậu phải nói muốn tôi nói cái gì đã chứ!
Mắt nó đã rơm rớm nước mắt. Nhìn hắn...đáng sợ quá. Chưa bao giờ nó thấy hắn thế này. Mặc dù hắn chuyên gây sự với nó. Cả hai đứa cũng chưa từng bình yên. Nhưng dù thế nào thì nó cũng cảm thấy hắn có đôi phần...đáng yêu >.<. Sao bây giờ đáng sợ thế này? T_T