-Cậu làm gì thế?
Nhiên mở to mắt nhìn hắn. Hắn nhún vai bình thản.
-Gọi mãi nhóc này không dậy, phải làm thế thôi. Tôi không thích đợi chờ.
-Nhưng mình có chìa khóa mà – Nhiên lắc lắc chiếc chìa khóa phòng nó trong tay.
-Tưởng lần trước cậu đưa cho Du rồi - Hắn nghệt mặt ra.
-Mình có hai chiếc.
Ặc. Nhiên đúng là ác độc mà. Sao không nói sớm? Thật tội nghiệp cho các chân của hắn. Đau quá!
Hắn chán nản bước chân vào phòng nó. Vừa liếc mắt nhìn vào, hắn đơ ngay tức khắc, miệng há hốc, chôn chân một chỗ. Kiệt thấy vậy cũng chạy vào theo và lại…rơi vào tình trạng y hệt hắn. Phòng ngủ của nó…là đây hả? sao bừa bộn đến độ vượt xa phòng của cont rai thế này? À mà không, phải nói là ổ chuột cũng phải chào thua mới đúng. Oh my god!
Chỉ có mỗi Nhiên là giữ được bình tĩnh. Nhỏ khéo léo lách mình qua các "chướng ngại vật" bày la liệt dưới nền nhà. Hít một hơi thật sâu, ghé miệng sát vào tai nó, Nhiên bắt đầu...hét:
- Duuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu...
- Á! Có chuyện gì, chuyện gì thế? Hỏa hoạn hay khủng bố?
Nó bật dây, hét ầm lên, tiếng có lẽ chỉ thua Nhiên một chút. Hai anh chàng kia bấy giờ mới hoàn hồn. Nhiên đứng bên cạnh nó thì méo mặt. Nó vẫn đang ngủ mơ à? Cái gì mà hỏa hoạn? Lại còn khủng bố nữa. Xem ra giấc mơ vừa rồi của nó không mấy đẹp đẽ thì phải.
- Du, chúng ta phải xuất phát rồi. - Nhiên trầm giọng, vẻ mặt đe dọa.
- Hả??? Xuất phát??? Chúng ta đi đâu??? - Trên mặt nó đầy dấu chấm hỏi to đùng.
- Hôm nay chúng ta đi dã ngoại. - Nhiên mất kiên nhẫn, hét ầm lên.
Nó khổ sở, bịt chặt tai, vẻ mặt nhăn nhó:
- Rồi rồi, đã nhớ. Cậu làm ơn đừng hét nhưthế nữa.
Nhiên cười tinh nghịch, quay đi:
- Vậy cậu nhanh lên. Cho cậu 5 phút. Tớ sẽ đứng ngoài đợi.
Nói rồi nhỏ kéo hai tên còn đang há hốc mồm đứng ở cửa vì tiếng hét của hai cô bạn ra ngoài, đóng cửa cái "rầm". Nó giật mình, vội vã lao như tên bắn vào nhà vệ sinh. Chậc, có vẻ như là hôm nay tác phong của nó cũng nhanh ha. chưa đầy năm phút đã thấy nó quần áo chỉnh tề bước ra. Nhiên gật đầu, kéo tay nó, tươi cười:
- Đi thôi!
Cả lũ hăm hở kéo nhau lên xe. Sau khi điểm danh cẩn thận, vị giáo viên gật đầu, gấp cuốn sổ lại, ra hiệu cho bác tài xế cho xe chạy. Vậy là cuộc hành trình bắt đầu.
* * *
Trên đường đi...
"Cốp"
- Ai da!
Nó ôm cái trán tội nghiệp vừa bị đập vào thành ghế đằng trước. Liếc xéo cái tên đắng sau một cái, nó hừ lạnh:
- Cậu làm cái trò gì đấy? Tôi thù oán gì với cậu?
- Xin lỗi, tôi chỉ "lỡ tay" đẩy cậu một cái thôi mà. - Hắn nhe răng cười. - Tại xe phanh gấp thôi, đâu phải do tôi.
- Cậu cố ý thì có.
- Tôi đã nói không là không.
- Tôi bảo có.
- Không có.
Nó nghiến răng, vớ đại mấy cái vỏ bánh vừa ăn, vo tròn, ném vào mặt hắn. Hắn không chịu thua, bèn với tay lấy lên, ném trả nó. Cả hai cứ tiếp tục như vậy cho đến khi...
- Hai em làm trò gì vậy? Xuống xe nhanh, đến nơi rồi.
Tiếng cô giáo trẻ vang lên làm cả hai đứa giật mình quay ra. Hay thật, tất cả đều xuống xe cả rồi, chỉ còn lại mỗi hai đứa chúng nó. Đây gọi là đánh nhau quên trời đất trăng sao luôn.