Trên chiếc xe màu trắng, Nim cùng Angle trở về nhà cô bé. Cảm giác được về nhà mới thoải mái làm sao. Nim hứng khởi cười tươi. Angle nhìn sang, khuôn mặt thoáng rạng lên nhưng cũng không nói gì.
Còn cách vài mét nữa là tới nhà...giàn hoa giấy màu đỏ tươi đã thấp thoáng đằng kia, nhưng sao mà trông chúng không được đẹp như ngày thường.
Chợt điện thoại Nim reo lên, là số của anh trai. Cô bé thấy lạ, có bao giờ anh trai gọi đâu, chỉ toàn nhắn tin thôi vì Nim làm sao nói chuyện được mà gọi. Cô bé bối rối nhưng cũng nhấn nút nghe, lòng đã cảm thấy một cái gì đó không lành...
- A lo! Cưng đang ở đâu đấy! Cưng nghe được điện thoại tức là không bị gì rồi! Mau mau rời khỏi nhà ngay, đừng về đó nữa, nghe lời anh, nhanh chạy đi, không thì em bị tụi nó giết mất! Chạy đi em! Chạy đi em! ...
Ba chữ “ Chạy đi em!” vang lên trong đầu Nim cùng lúc với một âm thanh đáng sợ nổi lên. Một chiếc gậy sắt không biết từ đây đập thẳng vào cửa trước của xe ô tô mà Nim mà Angle đang ngồi làm tấm kính bị chấn động nhưng rất may là không bị vỡ. Rồi mấy chục tên bịt mặt xuất hiện đứng bao vây chiếc xe. Angle giật mình nhìn ra...
- K.h.ố.n n.ạ.n! Mày lái xe vượt khỏi tụi nó đi! – Angle la lớn.
Tên tài xế hốt hoảng tăng ga quay vô lăng nhưng chiếc xe vẫn đứng yên tại chỗ.
- Không được rồi cậu chủ ơi! Tụi nó đã đâm thủng lốp xe rồi! – tên tài xế đau khổ quay mặt lại thông báo.
Khuôn mặt Angle biến sắc. Nim vì quá sợ hãi nên bất động như người mất hồn.
Những tên áo đen xung quanh xe tới tấp đập vào thành ô tô, cất tiếng quát lớn:
- Con bé kia! Ra đây đi!
Angle vội vàng cầm điện thoại lên rồi bấm thoăn thoắt.
- A lo! Tụi bây ở đâu thế??? Tổt! Nhanh tới đây ngay, tới ngay ngôi nhà có giàn hoa giấy. Nhanh lên!
Cậu nhóc khá là bình tĩnh. Quay sang phía Nim trấn an, bên ngoài lũ người áo đen vẫn đang đánh túi bụi vào cửa kính của xe.
- Không sao! Tụi nó không làm gì được đâu! Kính xe thuộc loại kính chống đạn nên ko bị vỡ được!
Nim sợ hãi ôm chầm lấy Angle. Cô bé không tin được chuyện gì đang xảy ra...
Tên tài xế đột ngột hốt hoảng quay lại:
- Cậu chủ ơi! Không ổn rồi! Nếu chúng nó cứ đánh như thế này thì xe bị nổ mất!
Angle nhíu mày. Nim run bần bật. Đầu óc cô bé quay cuồng, Nim chưa bao giờ nghĩ mình đã làm việc gì có lỗi lớn đến mức phải bị xử lý theo cách này. Anh trai thì không biết đang như thế nào??? Khuôn mặt Nim táinhợt nhìn ra lũ người chung quanh, chúng nó như muốn ăn tươi nuốt sống cô bé. Mọi chuyện thật hỗn loạn...
Những giọt mồ hôi đã xuất hiện trên gương mặt của Angle, cậu nhóc nắm chặt tay Nim, mắt vẫn kiên định hướng về phía trước, miệng lầm nhẩm cái gì đó mà chính Nim cũng không hiểu được...
CHAP 52: HOÀNG HỒN
Trời càng lúc càng phủ bóng tối, những bóng đèn cao áp hai bên đường đã được bật lên...
Và một thứ ánh sáng chói mắt xuất hiện, là người của Angle...
Vừa lúc thành xe ô tô bị đánh thủng móp vào trong thì đàn em của cậu nhóc tới. Nếu chậm chút nữa thì chắc tất cả đã cùng nhau xuống dưới đó rồi...