Cô bé chỉ cười.
Con đường nhỏ chỉ có Angle và Nim, không gian tĩnh mịch yên ắng, cô bé còn ngửi được mùi thơm của hoa nhài ở đâu đó trong mấy ngôi nhà cổ hai bên đường.
- Tôi sống với cuộc đời này bằng rất nhiều khuôn mặt! Thật sự mà nói thì chẳng bao giờ tôi sống thật với bất kì ai, ngay với gia đình tôi. Đối với bạn, tôi cũng chỉ mới sống bằng một nửa khuôn mặt thật, còn nửa mặt nạ kia, tôi sẽ chờ cho đến khi bạn lột được nó ra...
Nim ngạc nhiên khi nghe những lời nói của Angle, đây không giống là lời nói đùa.
- Nhưng bạn đừng lo! Tôi có thể lừa dối cả thế giới này, có thể tàn nhẫn với tất cả nhưng đối với bạn thì Nhật Phụng này sẽ luôn luôn nói thật và sống thật...
Cô bé lắng nghe với tất cả sự khó hiểu và tò mò.
- Tới nhà rồi đó!
Angle cười rồi đặt Nim xuống.
- Giờ tôi phải về! Tạm biệt! Mai gặp lại ở trường nhé!
Và bóng Angle dần dần bị màn đêm bao phủ...
Nim cứ đứng ngây ra thế hồi lâu. Những lời nói của Angle thật sự khiến cô bé phải suy nghĩ. Angle không phải là người đơn giản...
Nim lặng lẽ bước vào nhà...
Nhưng bây giờ cô bé mới phát hiện rằng cổng nhà mình đang trong tình trạng không bị khóa, nhìn vào trong nhà thì thấy đèn điện bật sáng trưng. Nim bắt đầu hốt hoảng.
CHAP 27: BẠN CỦA TÔI LÀ DEVIL
Cô bé rón rén đi vào trong. Đến 90% Nim nghĩ rằng nhà mình đang có trộm, nhưng nếu là trộm thậtthì chả điên gì mà bật đèn như thế. Có khi nào là anh trai??? Nhưng nếu anh trai về thì ít ra cũng phải báo cho Nim một tiếng chứ???
Nim nhanh tay cầm lấy cây chổi quét mạng nhện đặt ở góc sân rồi thu hết can đảm bước vào trong...
Và cô bé giật mình thả cây chổi xuống nền khi nhìn thấy Devil đang nằm trên ghế sô fa, một tay gác lên trán...
- Bạn đi chơi cũng ghê nhỉ?
Devil ngồi dậy.
Nim vẫn chưa hết ngạc nhiên.
- Tôi ngồi đây chờ bạn đúng 3 tiếng 7 phút. Đứng đó làm gì nữa! Vào nhà đi!
Thế là Nim cuống quýt chạy vào.
Trong đầu cô bé bây giờ là một đống câu hỏi: Làm sao Devil vào được trong nhà khi không có chìa khóa??? Và làm sao cậu ấy lại phải ngồi đây đợi Nim???
Sau khi thay áo quần, Nim mở cửa phòng bước ra. Không hiểu sao cô bé rất sợ khi phải nhìn Devil, Nim nhanh chóng chạy vào bếp.
- Mở tủ lạnh, lấy thức ăn mà nấu đi! Tôi chưa ăn tối!
Tiếng Devil dội dội vào tai Nim.
Cô bé giật mình mở tủ lạnh, đúng là đầy ắp thức ăn. Nim đứng dậy nhìn ra phía phòng khách ngạc nhiên...
Nhưng có bao giờ Nim phải nấu ăn đâu, ở nhà toàn là anh trai nấu. Tuy nhiên cũng có đôi khi Nim tự tay nấu nướng, mặc dù những món Nim nấu thường là ăn xong một miếng là chả bao giờ dám ăn miếng thứ 2.
Nếu Devil biết chuyện này thì chắc xử cô bé mất. Nim đánh liều, cứ nấu, ai bảo cậu nhóc bắt Nim nấu, dở thì ráng chịu. Cô bé tự nhủ như thế rồi bắt đầu mang tạp dề vào.
Nhưng tình hình không suông sẻ như thế...