Trang chủ | Đăng kí | Đăng Nhập
Phần mềm lướt web
[
UC Browser ] [ OperaMini ]

Giả Vờ Thôi Mà ! Sao Lại Thành Thật !

» Thể loại: Truyện Teen

» Đăng lúc: 17:36 30/12/2013
» Lượt xem: 10537
↓Xuống cuối trang↓


- Thôi đi ông nội, đừng kể công nữa! Sáng nay cúp học đi chơi với tui không?



- Không thích giao du với trẻ con!- Hắn làm mặt không đồng ý nhưng rồicungc vẫn bỏ buổi hcọ đi đập phá với sao chổi phiên bản mới. Mãi đến khi quá 12 h mới cùng Muni chui vào trong taxi phóng về nhà. Đang đi bỗng nhớ ra gì đó liền kêu chú tài xế lái xe đến nhà hàng Lục Minh.



- Ê! Nè tui không đến đó đâu nha- Muni hét toáng lên, nhưng trong lòng cười thầm rất muốn thấy khuôn mặt của nó khi đó.



Xe vừa đõ hắn đã bay ra ngaòi nhưng bị cô kéo lại thì hắn cũng kéo cô theo luôn. Đến nơi thấy khuôn mặt của ai cũng đằng đằng sát khí liền cười trừ:



- Hihi! Con mải ở thư viện quá!



Nhưng có lẽ ánh mắt mọi người không dồn vào hắn mà là một ngưừoi khác.



- Éc! Sao cô cũng ở đây?- Hắ trố mắt

~ Hết chap 13~

Chap 14: Biến đi! Đồ bút chì thối tha!Cút ra khỏi tim tôi!( phần 1)



- Éc! Sao cô cũng ở đây?- Hắn trố mắt



- Tại...tại....anh kéo tôi đi chứ bộ!- Muni bối rối, đôi mắt đen hiện lên rõ khuôn mặt tức tối của nó. Làn môi nhếch lên nhưng tuyệt nhiên không để ai thấy.



Đúng nó đang rất tức. Nếu như hắn quên thì 20 phút nó còn chờ được nhưng nhìn xem, là đi chơi với nhỏ khác mà quên. Tim nó lại ngợp thở, đôi mắt xanh nhìn hắn thất vọng, nhưng nhiều hơn là sự hờn dỗi. Hắn nhìn nó mà lo lắng không nguôi. Nếu bây giờ nó mà giận thì làm sao? Hắn tự trách mình sao lại nghe lời nhỏ này đi chơi chứ, bây giờ có muốn cũng chẳng giải thích được. Chả nhẽ lại nói là bị ép, hắn là con trai thì một đứa con gái như vậy ép kiểu gì cơ chứ.



- Jen..anh- Hắn ngập ngừng không biết nói gì. Sao lời xin lỗi khó nói vậy nè.

..kênh truyện chấm prồ...Không để nó nói hết nó đứng dậy, lướt qua người hắn, rất nhanh. Nó không muốn vươn tay ra niúlấy bàn tay còn lại còn hắn, nó không chịu đựng được khi thấy hắn tay trong tay với người khác. Từng nhịp thở của nó rất khó khăn, có thứ gì đó đang chực trào ra.Không! Chỉ là căn bệnh tái phát mà thôi! Chỉ là nó giả vờ để cho giống yêu hắn trước mặt ba mẹ mà thôi. Đúng! Từ trước đến giờ giữa nó với hắn chỉ là giả vờ. Quên đi, nó không biết cái gì gọi là yêu thương, nhớ nhung. Quên hết đi!



- Ơ..Jen- Hắn lập tức buông tay Muni đuổi theo nó. Còn một mình cô không biết làm gì nên cũng chạy theo hắn. Cô níu lấy cánh tay hắn:



- Này! Tôi muốn về nhà!



- Tự mà về đi!- Hắn ngó quanh mà chả thấy nó đâu, đầu óc trống rỗng, hắn không còn thời gian để nghĩ đến mấy chuyện linh tinh như cô nữa. Cô đâu quan trọng gì, nó mới là quan trọng.



- Kìa! Tôi thấy xe cứu thương chở cô gái nào đi kìa!- Muni chỉ về phía đường lớn, hắn nhìn theo đúng là có một cô gái thật. Trong tích tắc, trái tim hắn như vỡ òa. Hắn sợ lắm, cảm giác thật hơn rất nhiều so với lần trước. Bởi vì hắn biết, là thật, không phải giả vờ. Hắn cấp tốc bắt taxi rồi đi theo xe cứu thương, cô chạy vội mà không kịp:
↑Lên đầu trang↑
Trang: [«Trước] 1,60,61,[62],63,64,102 [Sau»]
Đến trang:
Tags: Giả, Vờ, Thôi, , !, Sao, Lại, Thành, Thật, !, Truyện, Teen, MobileTruyen
Chia sẻ: Facebook - Twitter - Zing
Link:

BBcode:
icon Em Đã Là Thiên Thần
icon Luôn Sẵn Sàng Tặng Cậu Cái Ôm
icon Vợ Ơi! Chào Em
icon Không có sự tình cờ, đó là số mệnh
icon Con Nhóc Bướng Bỉnh
icon Tôi Đã Nói Rồi, Tôi Là Con Gái
icon Bao Nhiêu Cũng Không Đủ
1234...101112»
» Online: 1
» Trong ngày: 3
» Tổng: 10537 - Load: 0.0001s
» Bộ đếm: U-ON C-STAT
>

The Soda Pop