Trúc Lam+Triết Vũ(cùng nhằm cái mặt Chấn Thiên mà phi thẳng cái dép vào): này thì thương này.
Tử Khiêm(cười): thôi đi Chấn Thiên. Có hai người đang ghen kìa
Triết Vũ:ai ghen chứ. ko bao h
Trúc Lam:phải. chẳng qua là thấy ngứa mắt thôi
Tường Vi(gãi cằm suy nghĩ): bốn người bị sao vậy? chẳng giống bình thường gì cả
Triết Vũ toan trả lời thi bỗng 1 anh chàng đẹp trai xuất hiện. Gương mặt cương nghị, dáng vẻ rắn rỏi, đôi mắt. Chàng trai kia chạy lại chỗ Tường Vi với vẻ mặt hớt hải: “đi thôi Nữ hoàng. Có truyện xảy ra rồi. Phe chống đối học viện vừa tấn công gia tộc băng.Mà Tường Văn đâu. còn những người này là ai vậy?” Tường Vi ngạc nhiên: “anh là ai thế? tôi không phải là…”.Anh chàng đẹp trai kia nhướng lông mày nhìn Tường Vi như nhìn người đang bị mê sảng: “ nè nữ hoàng, đừng bảo ngay cả Giang Vĩ Hải này cậu cũng quên đấy nhé. biết là cậu chỉ có mỗi mình Tường Văn thôi nhưng cũng nên để ý tới cả người khác nữa chứ?”. Trúc Lam nghe đến cái tên Giang Vĩ Hải mà ngỡ ngàng: “Giang Vĩ Hải không phải là Chủ tịch Giang, papa Chấn Thiên sao?”
Thời gian trôi, hoàng hôn giờ khác xưa
Gió đã thổi tan mây khói
Thanh gươm đoạn tình xưa xuất hiện
Rốt cuộc ai tình nguyện?
Ôm li rượu chìm trong ái tình
Mà chẳng thể ngăn nổi nỗi nhớ
Chẳng thể phá được chiếc kén tình tự dệt
Giọt máu cuối cùng cũng đã tuôn rơi
Vẫy tay không quay đầu ngoảnh lại
Một mối tình si vì ai lưu lại
Quay người bước đi, sao nỡ buông tay
Đã từng tay trong tay, đã từng xa cách
Vì quá nhiều lí do
Người ra đi nước mắt tuôn trào
Đã từng khóc đã từng cười
Vì quá nhiều lí do
Tình yêu giờ đã chẳng còn nguyện vẹn
Bầu trời về đêm đẹp và yên tĩnh lạ. Tường Vi và Triết Vũ lang thang bước trên sân trường Dracate.
Tường Vi(thở dài): không biết bọn anh Tường Luân xoay xở thế nào rồi. mình thấy lo cho mọi người quá
Triết Vũ(giọng trầm hơn bình thường): Xin lỗi. mình ước gì có thể sử dụng năng lực mới thành thạo để đưa các cậu về nhưng mình lại không thể…. mình
Tường Vi(nhìn Triết Vũ nơt nụ cười dịu dàng): không sao đâu Vũ Vũ. chắc nhóm anh Tường Luân, Dyland hay Thiên Dã sẽ lo được thôi. Họ đều rất giỏi mà. Cậu đừng xin lỗi. cậu không có lỗi gì cả. Thay vào đó hãy tập trung tinh thần cho các buổi tập huấn mà papa “nhí” của mình đề ra. Cậu phải cố lên nhé
Triết Vũ(gật đầu): ukm, mình sẽ cố
Tường Vi(bỗng nở nụ cười ranh ma): Triết Vũ này, ngày mai là bọn mình sẽ phải đến lớp học theo lệnh của các hiệu trưởng…
Triết Vũ(một nụ cười ma mãnh xuất hiện trên khoé môi): mình hiểu cậu muốn nói gì rồi.
*********************************************
Sáng hôm sau,tại lớp mà bọn Tường Vi được chỉ định học. Trúc Lam ngáp ngắn ngáp dài. Chấn Thiên mắt đỡ đẫn do thiếu ngủ (chắc do ảnh hưởng của việc gặp được papa ngày còn trẻ nên hơi shock). Tử Khiêm thì tỏ ra vô cùng thân thiện với các bạn mới. Tường Vi và Triết Vũ xuất hiện sau cùng với vẻ mặt thờ ơ,bất cần đời, trông rõ ngứa mắt. Tường Vi vừa xuất hiện thì cả lớp bỗng nhao nhao lên: “cô ta giống Nữ hoàng quá nhỉ?lời đồn quả không sai.cô ta là họ hàng của Như Nguyệt phải không?....”