" Như vậy vẫn còn cao, dụng cụ không chiếu được tới tử cung." hộ sĩ nói thêm. "Làm ơn kéo xuống một chút nữa."
Màu đỏ lan sang hai bên má, nàng cứng cỏi tụt quần xuống thêm một chút nữa.
" Làm ơn kéo thêm một chút nữa."
Nàng lại dùng hai tay kéo quần xuống thêm, vì xấu hổ quá mà tay hơi run run.
Trời ạ! Giang Chấn đang nhìn! Hắn nhất định đang nhìn, hắn nhất định đang nhìn, nhìn nàng...... Nhìn nàng......
Trời ạ!
Thấy nàng luôn không ngừng vặn vẹo, hộ sĩ liếc mắt nhìn người đàn ông đang im lặng bên cạnh, nhịn không được lời nói mang ý cười, trực tiếp làm rõ. " Cô có thể kéo khoảng mười phân xuống dưới nữa không."
Quên đi, sao lại cảm thấy thẹn chuyện này được, nàng đã từng trải qua truyện này rồi mà! Nàng hít sâu một hơi, vững tâm, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái nàng kéo quần xuống để lộ ra phần bụng trắng nõn.
Hộ sĩ cuối cùng cũng vừa lòng, cầm một miếng vải nhỏ, phủ lên bụng dưới của nàng, sắp xong hết mới mời bác sĩ vào.
Bác sĩ đi đến bên giường, cầm lấy một dụng cụ như để xoẹt mã vạch, xoa loại chất lỏng trong suốt lên nàng. " Cái này sẽ cóchút lạnh." ông cẩn thận nói, đem dụng cụ nhẹ nhàng đặt lên bụng nàng. "Mời nhìn lên màn hình."
Tĩnh Vân theo lời quay đầu, tầm mắt dừng ở trên màn hình, trong nháy mắt, nàng khẩn trương đến mức quên cả thở.
Trên màn hình ảnh đen trắng không ngừng hiện ra. Thầy thuốc hoạt động tay, lướt máy trên bụng nàng, cuối cùng dừng lại một chỗ vùng bụng dưới. Trên màn hình, xuất hiện một vật thể tương đối rõ ràng, bên quanh nửa trong suốt bao lấy đốm đen nhỏ đó, cứ như là bánh đậu xanh có nhân vậy.
" Đây là thai nhi." thầy thuốc nói, kế tiếp ấn cái nút. "Tôi sẽ chụp lại ảnh, cho hai người lưu làm kỷ niệm."
Nàng chỉ cảm thấy choáng váng, nhìn chằm chằm vào màn hình, hoàn toàn không thể dời đi, cảm giác chân thật sắp được làm mẹ hiện lên trong nàng, thật mạnh mẽ.
" Con gái hay con trai vậy?" nàng xúc động hỏi, muốn biết giới tính của đứa nhỏ.
Bác sĩ mỉm cười. "Bây giờ vẫn chưa nhận ra được."
" Vâng." nàng có chút thất vọng, hai mắt vẫn chăm chú nhìn màn hình.
Dụng cụ được mang đi, hộ sĩ mang khăn tay tới, lau thuốc trên bụng nàng. Nàng tự sửa lại quần áo, đang định đứng dậy thì Giang Chấn đã tới đỡ lấy vai cùng eo của nàng, lực đạo ổn định mà nhẹ nhàng, giúp nàng ngồi dậy mà không phải tốn chút sức nào.
"Cám ơn." nàng nhỏ giọng nói lời cảm tạ.
Hắn gật đầu, coi như đã đáp lại, ngoài miệng tuy không trả lời nhưng hai tay vẫn chưa buông ra, nâng nàng như là nâng bảo vật vậy, dìu nàng về phòng khám.
Một dòng nước ngọt ngào len lỏi vào tim nàng. Hắn đối xử nhẹ nhàng với nàng vậy, nàng đã cảm động tới muốn khóc.
Bác sĩ chìa ra một quyển sổ tay cho phụ nữ có thai. " Sau hai tuần thì tới khám lại, khi đó hẳn đã có thể nghe thấy nhịp tim đập của thai nhi. Nhớ mỗi lần đi kiểm tra thì mang theo quyển sổ này nhé." Nói xong, ông đưa tấm ảnh đen trắng, cùng sổ tay giao cho nàng. "Đây là ảnh chụp siêu âm."