Dưới ánh đèn đêm mờ nhạt, nàng nửa mở đôi mắt mờ sương, nhìn hắn mạnh mẽ rộng lớn, che cả ngọn đèn, đôi mắt đen nhanh chóng nhìn nàng, mang ý nghĩ phải nhớ được biểu tình của nàng, tiếng thở dốc của nàng......
Bàn tay to lớn thô ráp của hắn tách hai chân của nàng ra, ngón tay dài lúc trước đã nhẹ nhàng chạm vào dung mạo nàng, xác định nàng đã vì hắn mà ướt át mềm mại.
Vật nam tính của hắn cũng đã to lớn, dài mà nóng rực, chạm nhẹ nhàng tới lối vào của nàng, thong thả mà kiên định thăm dò. Hắn tiến vào trong nàng, như là một lưỡi dao bỏng lửa nhưng lại mở ra nhu tình như mật bơ.
Hắn là cứng rắn, là nham thạch, là lưỡi dao sắc bén. Nàng là bông, là nhung tằm, là bơ, hai người hoàn toàn bất đồng nhưng lại kết hợp vừa vặn vô cùng tuyệt vời.
Một cơn đau đớn xảy ra trong nháy mắt, rồi tiếp đó là nóng ấm cùng no đủ, nàng lắc cái eo nhỏ, chứa toàn bộ hạt giống của hắn vào, say mê rồi khẽ nấc lên, ở trong vòng tay cuồng dã của hắn, cả đêm triền miên duyên dáng mà rên rỉ......
[1] Tái kiến: Gặp lại lần nữa
[2] Tình cảm sâu đậm
Chương 3.1
Sưu tầm
Sáng sớm mùa đông, mây đen bao phủ ở phía chân trời, từng đợt mưa phùn rơi xuống. Khí hậu rét mướt nhưng từ trong ra ngoài Lâm gia lại là một không khí náo nhiệt tưng bừng.
Đây chính là lệ cũ của Lâm gia, bởi vì Lâm phu nhân thân thể không tốt, không thể đi xa nhà, hơn nữa tình cảm của người thân thích trong gia đình rất tốt nên chỉ cần gặp nhau vào ngày nghỉ đã có thể thông báo được với họ, mời họ cùng với gia quyến tới Lâm gia tham dự tiệc nướng.
Tuy khí hậu ẩm ướt, lạnh lẽo nhưng lòng hứng thú của nhiều người vẫn không giảm, thân hữu [1] lục tục tới chào hỏi, người lớn người bé cứ một người lại thêm một người, ở đây ít nhất cũng phải có hai mươi mấy người rồi.
Tĩnh Vân phụ trách khâu chuẩn bị trong phòng bếp, cả buổi sáng bận tối mắt tối mũi. Nàng hết rửa lại thái, xử lý hết đống rau cỏ mà đám thân hữu mang tới, còn làm một đống măng xếp gọn lại như ngọn núi nhỏ vậy.
" Tĩnh Vân à, lửa đang cháy tốt lắm, con có thể mang rau ra đây rồi."
Nàng buông dao thái xuống, thuận hiền gật đầu mỉm cười.
" Mẹ, con biết rồi ạ."
Bà Lâm nhìn xuyên qua tấm màn cửa sổ làm bằng lụa mỏng, hướng về cái sân, nhìn đám trẻ con đang nháo loạn khắp nơi, bọn nó cứ chạy đi chạy lại không biết mệt là gì.
" Mau mang ra thôi, nếu không cho bọn nó ăn gì thì bọn nó tạo phản mất." Bà Lâm vừa nói vừa hướng phòng khách đi tới, tuy miệng nói vẻ oán giận nhưng thực thì trong ánh mắt, khóe miệng lại mang ý cười.
" Dạ, con tới ngay đây." Tĩnh Vân đáp, tay cầm nồi nấm hương ngâm nước mang tới trước rồi mới bưng đống măng kia lên từ trong đi ra.
Tiếng trẻ con vừa khóc vừa cười làm thanh âm nháo loạn, truyền rõ vào tai làm nàng mỉm cười, qua tấm màn cửa sổ làm bằng vải lụa mỏng, đôi mắt to trong trẻo lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.