- Lâm Duy...là sao? – Thiên Kỳ cứng họng, cô chẳng thể nói được gì nữa.
- Lam Bình...sao cô bảo... – Tình trạng của Thiên Minh cũng chẳng khác mấy.
Hai người nhìn hai người, hai người mặt đỏ bừng, hai người mặt tím tái....
Mắt Thiên Kỳ đỏ hoe như sắp khóc, những giọt nước động lại ở khóe mi Thiên Kỳ càng chắp thêm dũng khí cho Lâm Duy, cậu đứng bật dậy, phản kháng.
- Không phải vậy! Ông à, ông đã bảo cháu chỉ cần sống với cô ta ba tháng thôi mà, ba tháng rồi ai đi đường nấy, sao giờ ông lại lôi cô ta ra giới thiệu là vợ tương lai của cháu?
- Đúng là ta đã từng nói vậy, nhưng giờ ta lại cảm thấy rất thích con bé, cháu chuẩn bị cho đám cưới đi là vừa – Ông nội cười.
- Không, cháu không lấy cô ta, ông thích chứ không phải cháu thích, ông muốn thì cứ việc rước cô ta về làm lẻ, cháu không muốn.
“BỐP” Cậu chưa nói xong thì một cái tát ăn vào má cậu, năm ngón tay in lên má.....
Chap 32
Lạ rằng, người tát cậu không phải là ông nội, không phải là pama mà chính là nó, vợ tương lai của cậu....
- Tôi không phải là đồ chơi để mấy người muốn làm gì thì làm, không phải là một món đồ để anh thích thì lợi dụng, không thích thì đẩy sang cho người khác.[Only registered and activated users can see links] – Nó hét lên rồi bỏ chạy ra ngoài, khóe mắt cay cay...
- Lam Bình... – Thiên Minh vội đứng dậy rồi đuổi theo.
- Còn đứng đó sao? Đuổi theo đem nó về đây, nó không về thì cháu đừng bước chân vào nhà nữa. – Ông nội ra lệnh.
Lâm Duy ngơ người ra một lúc rồi lặng lẽ chạy theo. Còn lại một mình Thiên Kỳ, cô bơ vơ, lạc lõng biết nhường nào. Anh hai bỏ đi, giờ người yêu cũng bỏ đi nốt...vì một người con gái khác không phải là cô....
Trời tối, nó sợ cái màu đen này lắm nhưng không hiểu sao, cái gì đã thúc đẩy nó bước đi một mình trong màn đêm.... Rồi nó khóc, nó đâu phải là đứa mít ướt, chẳng nhẽ chỉ vì một vài câu nói của Lâm Duy đã khiến lòng nó đau như vậy ư? Rốt cuộc thì tại sao lại khóc cơ chứ? Nó không được khóc, chính xác hơn là không được khóc vì Lâm Duy....
Về phần Lâm Duy, cậu chạy theo nó một cách vô giác, vừa đến cổng thì đã thấy Thiên Minh đứng đó.
- Lam Bình đâu? – Lâm Duy hỏi.
- Mày hỏi tao thì tao biết hỏi ai?[Only registered and activated users can see links]
- Chẳng phải mày đuổi theo cô ấy sao?
- Phải nhưng tau chả thấy cô ấy chạy đường nào nữa.
Nói rồi, Thiên Minh leo lên chiếc xe đã đỗ sẵn ở cửa. Thấy vậy, Lâm Duy cũng lên theo.
- Sao mày lên xe tau? – Thiên Minh tỏ vẻ khó chịu.
- Nếu mày không lái đi, không biết chừng mày không còn gặp được cô ta nữa đâu! – Lâm Duy nói nhưng có phải chăng, đó cũng chính là suy nghĩ của cậu?
Chiếc xe phóng nhanh trên con đường. Mọi người tản ra tứ phía, chạy toán loạn. Phía sau, tiếng xe cảnh sát rú lên inh ỏi.
- Sao lái chậm rì vậy? [Only registered and activated users can see links]– Lâm Duy cau có.