- Không cần biết bằng cách nào. Chỉ cần biết từ nay bạn là bạn gái mình. – Thiên Bảo vẫn cứ chạy. Không cần biết cậu đã ngã baonhiêu lần, chỉ cần biết từ nay, cậu sẽ rất hạnh phúc bởi có nó bên cạnh. Thế là đủ.
*~*~*
- Gì đây? – Lâm Duy bước lại cạnh nó, nhìn chăm chăm vào hai cái bình trên tay nó.
- Cái này cho anh! – Nó đưa cho cậu một bình. Lúc này, cậu mới rõ đó là hai cái bình thuốc diệt gián.
- Đừng nói là cô định.... làm nhân viên diệt gián không chuyên đấy chứ? – Cậu nhìn nó đầy thắc mắc.
- Không phải chỉ mình tôi mà còn cả anh nữa, Lâm Duy à. – Nó vỗ vai cậu rồi nhanh nhảu chạy lên phòng.
Cậu bước theo nó đến cửa phòng thì dừng lại. Nó quay người và nháy mắt:
- Vì lợi ích của hai chúng ta. Diệt gián đi nào.
- Lợi ích của hai chúng ta sao? – Lâm Duy đánh chậc.
- Chứ sao? Bộ anh muốn dùng chung phòng với tôi lắm sao? – Nó hỏi, mắt long lanh.
- Cô đang ở tầng mây thứ bao nhiêu để tôi kéo về? – Lâm Duy cốc đầu nó rồi cầm bình xịt xông xả vào phòng.
Nó lắc lắc bình xịch.
- Này, làm gì đấy? – Cậu hỏi.
- Anh ngốc thế. Làm thế này cho nó nhiều bọt bóng. Gián chìm trong bọt bóng chết nhanh hơn chìm trong đám nước chứ? – Nó chống cằm.
- Chưa biết ai ngốc hơn ai. Cô nghĩ đó là nước ngọt hay là bia vậy hả?
- Cả hai. – Nó nhoẻn miệng cười rồi cúi người xuống phía dưới gầm giường.
Không biết là xui xẻo hay là “duyên số”, lúc ấy, Lâm Duy cũng đang lúi cúi phía dưới gầm giường.
Bỗng, nước từ đâu phun vào mặt cậu, cay xè.
- AHHHHHH! CÔ LÀM CÁI GÌ VẬY?
- Tôi phun nước diệt gián thôi mà. – Nó giọng ngây thơ
số tội.
- Không thấy tôi đang ở dưới gầm giường sao? Chỗ nào không phun lại nhằm nơi có tôi mà phun hả? TÔI CÓ PHẢI LÀ GIÁN ĐÂU. CAY QUÁ À. – Lâm Duy luống cuống bò ra rồi chạy vội vào phòng tắm.
Nó hoảng loạn đứng cắn tay, chẳng biết làm gì cả. Chỉ là lỡ tay thôi mà!
Đi qua đi lại một hồi, nó xông thẳng vào phòng tắm, giọng quan tâm:
- Anh sao rồi?
- Muốn hại tôi nhưng mà xui cho cô quá, tôi chưa chết được. Số còn hên chán. – Lâm Duy bực.
- Xin lỗi rồi mà. – Nó nhăn mặt.
- Ủa? Có rồi hả? Sao nãy giờ có nghe ai nói xin lỗi đâu? – Lâm Duy vờ.
- Ơ...thì giờ nói nè. Xin lỗi, được chưa? – Nó đáp, mặt mày bí xị. – Không sao chứ?
- Ờ! May chưa vào mắt, không chắc cô phải...hiến mắt cho tôi quá. – Lâm Duy trêu.
- Hơ! Không có đâu. – Nó đưa tay che mắt lại. – Anh đi đâu đấy? – Nó kéo áo Lâm Duy.
- Về phòng chứ đâu? – Cậu nhún vai.
- Ơ...thế còn gián. – Nó chỉ tay phía giường.
- Một thì sang phòng tôi ngủ, hai thì cứ việc ngồi đây giải quyết rắc rối. Tôi về. – Cậu nói rồi lửng thửng bước ra khỏi phòng.
Nó đứng ngây người chăng hiểu mô tê gì hết. Trên tay, bình xịt vẫn còn nặng trĩu.
Một hồi sau, có mấy anh chàng mang đồng phục xanh đi vào phòng nó, cúi đầu chào: