"Đó là..." Lạp Tắc Nhĩ thất kinh. " Bối Bối? Còn có đại viên mãn cường giả, Lâm Lôi?"
Lạp Tắc Nhĩ ánh mắt đảo qua ba người Lâm Lôi, không nhận ra Thanh Á quân - quân đoàn trưởng A Bố nhưng lại nhận ra Lâm Lôi cùng Bối Bối. A Bố, thân là quân đoàn trưởng rất ít lộ diện, tại phong hệ thần vị diện truyền thuyết về hắn có không ít nhưng số người từng gặp hắn có rất ít.
Lúc trước Lâm Lôi tại thời điểm cuối của vị diện chiến tranh đánh bại Mã Cách Nỗ Tư khiến cho thanh danh Lâm Lôi vang dội truyền đi khắp nơi. Khi đó có rất nhiều người ghi chép lại trận chiến ấy bằng phù ảnh (hình ảnh nổi có thể chuyển động), kể cả sau cùng hình ảnh Lâm Lôi và Bối Bối cùng nhau đi cũng bị ghi chép lại. Đương nhiên tin tức về Lâm Lôi và Bối Bối bắt đầu lan truyền tại các vị diện, một số nhân vật cấp độ thất tinh ác ma chỉ cần có quan hệ rộng rãi một chút, hầu như đều biết đến.
"Vù!" Lạp Tắc Nhĩ lập tức hướng ba người Lâm Lôi rất nhanh bay tới.
"Ân?" Lâm Lôi không khỏi xoay người nhìn về phía Lạp Tắc Nhĩ.
Lạp Tắc Nhĩ nở nụ cười, lập tức phúc tản ra thần chi lĩnh vực cách ly cùng ngoại giới. Đồng thời cung kính nói: "Ra mắt Lâm Lôi tiên sinh."
"Ách..." Lâm Lôi ngẩn ra.
"Ngươi nhận biết lão đại của ta?" Bối Bối có chút kinh ngạc.
Lạp Tắc Nhĩ cười nói: "Năm đó Lâm Lôi tiên sinh cùng Mã Cách Nỗ Tư đánh một trận, trục xuất Mã Cách Nỗ Tư vào không gian loạn lưu. Phù ảnh về trận chiến ấy truyền bá khắp nơi, ta cũng là ở chỗ một người bạn được xem qua phù ảnh. Bắt đầu từ ngày đó ta nhớ rất kỹ Lâm Lôi tiên sinh, đương nhiên cũng nhớ kỹ Bối Bối hảo huynh đệ của Lâm Lôi tiên sinh."
Lâm Lôi, Bối Bối nhìn nhau.
"Ta quên." Lâm Lôi bất đắc dĩ cười, đồng thời dung mạo biến ảo.
Sau khi trở thành chủ thần, Lâm Lôi tư tưởng cảnh giác cũng hạ thấp, trên khắp các vị diện có thể khiến hắn phải cẩn thận cũng chỉ có bốn vị quy tắc chúa tể. Đến phong hệ thần vị diện đi dạo, Lâm Lôi cũng chẳng để ý nhiều, hiện tại mới chú ý vấn đề.
"Lâm Lôi tiên sinh ngươi hơi thở hoàn toàn thu liễm. Chỉ cần dung mạo biến ảo, người khác cũng sẽ không nhận ra." Lạp Tắc Nhĩ tươi cười nói.
"Căn cứ dung mạo, có thể khẳng định là ta?" Lâm Lôi có chút hứng thú hỏi.
"Một là dung mạo, hai là hơi thở hoàn toàn thu liễm ngay cả ta cũng không thể phát hiện... cấp bậc cường giả này thực lực tuyệt đối vượt xa ta." Lạp Tắc Nhĩ cười nói." Nhân vật có thực lực cấp bậc này như thế nào lại nhàm chán đi giả mạo những người khác? Cho nên ta mới xác định, người trước mắt, khẳng định là Lâm Lôi tiên sinh."
Lâm Lôi không khỏi cười: "Ngươi tâm tư rất cẩn mật."
"Còn rất thông minh, nhưng hôm nay ngươi muốn khiêu chiến Lam Sư lĩnh chủ a." Bối Bối cười hắc hắc." Tiểu tử, ngươi có nắm chắc thắng chứ?"
"Không nắm chắc, có điều hắn muốn thắng ta cũng không dễ dàng gì." Lạp Tắc Nhĩ mỉm cười nói.
Lâm Lôi, Bối Bối lúc này cũng cùng Lạp Tắc Nhĩ hướng tới sơn cốc trong núi sâu đi tới. A Bố đi theo trong lòng cười thầm: "Lạp Tắc Nhĩ mới chỉ biết Lâm Lôi đại nhân là đại viên mãn, cũng không biết... Lâm Lôi đại nhân đã là chủ thần. Nếu như biết e rằng hắn sẽ không dám tùy tiện như vậy."